watch sexy videos at nza-vids!
8

Thế Giới Game Mobile
www.Java24h.Net
HOMEChát
  XuanQuyet(Admin)
[On]
 chung tay phat trien java24h.net

teen story-chia tay ấu thơ
ắc chỉ hơn tôi vài tuổi. Cái Phương giải thích gì đó với người thanh niên kia, còn tôi, tôi chẳng để ý gì, còn đang mải nhìn cô bé đang đi bộ trên vỉa hè vừa bị hai chiếc xe đâm vào nhau làm cho giật mình. Chính là Hạ Quyên, sao tôi lại toàn gặp cô bé ấy trong những tình huống bất ngờ thế này. Sau khi nghe cái Phương giải thích, người thanh niên kia đạp xe đi mất, lúc này, con bé đột ngột hét lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Nó gọi rất lớn:

- Chị Quyên.

Nó chẳng thèm chào tôi, chạy ngay ra chỗ người trong mộng của tôi rồi hai người cùng đi vào lớp học, vừa đi vừa trò chuyện có vẻ thân thiết lắm. Cái Phương này, hóa ra nó học cùng người tôi đang tìm kiếm, thấy tôi khổ sở suốt hai ngày nay mà không nói gì, con bé gian thế không biết. Tí nữa đi học về thì nó biết tay tôi. Tôi hét lớn, cố để cả Hạ Quyên cũng nghe thấy:

- Tan học anh đón em nhé.

Hí hửng đạp xe về nhà, tôi nghĩ chỉ cần vào blog cái Phương rồi tìm trong đám bạn của nó cái tên Hạ Quyên là sẽ ra ngay. Thật không ngờ trong đám bạn đanh đá của cái Phương lại có một Hạ Quyên hiền lạnh nhẹ nhàng thế. Bình thường cứ hôm nào cái Phương rủ bạn về nhà học nhóm là tôi lại ngao ngán tìm cớ chạy sang trú ẩn nhờ ở nhà thằng Lâm.

Mấy đứa bạn của cái Phương đứa nào tính cũng giống nó, tức là hay theo dõi, xách mé, và bắt bẻ tôi. Như cái Lan Anh thì chê tôi quá gầy, cái Trà My thì kêu phòng tôi bừa bộn quá, nhưng trong đám bạn của nó hay tới nhà tôi chơi thì tuyệt nhiên không có Hạ Quyên. Hẳn là hai đứa mới quen nhau. “À”, tôi chợt nhớ ra Phương gọi Hạ Quyên là chị, như thế tức là hơn tuổi con bé rồi. Cứ chốc chốc, tôi lại liếc nhìn đồng hồ một lần, mong tới 3 giờ chiều cho nhanh để còn đi đón em gái.

Cái Phương tan học, tôi đến sớm trước 10 phút, nhìn xung quanh xem có thấy Hạ Quyên không. Phương đến hù tôi từ phía sau một tiếng rồi trêu đùa:

- Anh đang ngắm ai đó?

Nói rồi con bé ngồi luôn lên xe làm tôi loạng choạng suýt ngã. Tất cả cũng chỉ vì dù chỉ kém tôi ba tuổi nhưng cái Phương rất nặng xương nên lần nào đạp xe đèo nó là tôi cũng mệt muốn xỉu. Nhưng hôm nay tôi phải chiều lòng con bé thôi mới mong có được danh tính người đẹp. Nó ngồi phía sau hí hửng kể với tôi đủ thứ chuyện, nào là cô giáo nó biết tự sáng tác nhạc, nào là hôm nay có hai anh em sinh đôi tới xin học. Bình thường tôi rất thờ ơ với những chuyện của nó, nhưng hôm nay tôi hưởng ứng rất nhiệt tình. Con bé không nghi ngờ gì. Về gần tới nhà, tôi hỏi nó, vờ như buột miệng:

- Phương ơi, cái bạn Quyên đó học lớp mấy thế? Có biết học trường nào không?.

Cái Phương suy nghĩ một lúc rồi nó bảo tôi:

- Năm nay lên cấp 3, chắc là bằng tuổi anh đó. Mà sao anh hỏi nhiều vậy, thích chị đó hả?

Bị con bé em bắt trúng tim đen, tôi đáp lửng lơ:

- Ừ thì nhìn cũng dễ thương đó. Nhưng mà không biết có kiêu không?

Cái Phương nghe tôi nói rồi phán một câu tỉnh bơ:

- Không kiêu. Nhưng người như anh thì không cua được đâu.

Cái con bé này, đâu cần phải nói thẳng toẹt ra như thế. Như em gái nhà khác thì chắc sẽ động viên anh trai, hoặc nếu không thì cũng tìm lời an ủi cho anh đỡ tuyệt vọng, còn em tôi thì không. Đã thế nó ám chỉ “người như anh” làm tôi cứ thắc mắc mãi người như tôi là người như nào.

Từ lúc tìm được blog Hạ Quyên, tôi cứ khấp khởi mãi chờ ngày cô bé đồng ý làm bạn với tôi. Rồi ngày đó cũng đến, tôi nhảy khắp phòng vì sung sướng. Từ nay có thể chia sẻ với người tôi thương thầm rồi. Tôi định viết gì đó lên blog của Hạ Quyên, nhưng viết gì bây giờ. Suy nghĩ suốt cả ngày trời vẫn không nghĩ ra, buổi tối, tôi nhanh nhảu rửa bát hộ cho cái Phương, rồi còn quét nhà hộ nó, chỉ mong con bé hiến kế hay tiết lộ ít thông tin cho. Cái Phương vốn nhanh nhẹn nên hiểu ý tôi luôn, lúc hai anh em đang đứng trên sân thượng phơi đồ, nó lại gần tôi khoác vai có vẻ rất thân thiết rồi bảo:

- Chị Hạ Quyên tháng 9 tới vào học cùng trường anh đó.

Chỉ vừa nghe thấy tin này, tôi hét toáng lên. Ôi trời ơi, một cái tin quý giá như thế mà con bé này lại giữ trong lòng bây giờ mới nói cho tôi biết. Tôi cuống quýt, hỏi vội:

- Thật không? Thật không? Sao em biết?

- Thì em hỏi chị ấy mà.

Ôi thật là một đứa em ranh mãnh, hóa ra Phương đã hỏi được Hạ Quyên cả tỉ thứ nhưng cứ im ỉm không nói. Tôi hỏi liên tục xem em gái tôi còn biết chuyện gì về Hạ Quyên không. Quả nhiên là rất nhiều. Nào là chuyện Hạ Quyên là con nhà gia giáo đúng nghĩa vì cả bố lẫn mẹ cô bé đều là giáo viên. Hạ Quyên đã học piano từ lúc 7 tuổi nên trong lớp có thể coi là cao thủ rồi, thường được giao đánh bài mẫu cho cả lớp. Có một chuyện tôi đặc biệt chú ý. Đó là chuyện trong lớp piano có một thằng nhóc cũng thích Hạ Quyên. Nghe cái Phương kể thì thằng nhóc này ngày nào đi học piano cũng ngồi cạnh Hạ Quyên và đề nghị đèo về nhà nhưng chưa lần nào có được sự đồng ý của người đẹp.

Những ngày sau đó tôi sống như người trên mây, ngày nào cũng mở lịch xem sắp tới ngày tựu trường chưa. Tôi vẫn xung phong đèo cái Phương đi học làm mẹ tôi không khỏi bất ngờ. Tuy nhiên chẳng ai biết tôi đã phải tiết kiệm tiền tiêu vặt của mình để đổi lấy thông tin về Hạ Quyên từ đứa em gái. Một hôm, thằng Lâm tới thăm tôi ở cửa hàng, vừa nhìn thấy tôi nó đã cười như nắc nẻ:

- Cái đầu, cái đầu của mày bị sao thế kia?

Tôi gãi đầu ngán ngẩm, tất cả chỉ vì cái Phương muốn mua một cái bút phát sáng nên tôi phải tiết kiệm tiền mẹ cho cắt tóc để mua cho con bé. Tôi không vào hàng có anh thợ cạo răng khểnh như mọi lần nữa mà ra chỗ vỉa hè dưới gốc cây nhờ một ông già cắt cho. Không biết có phải vì già rồi tay run mắt mờ không mà ông già cắt cho đầu tôi nham nhở vô cùng, trông bộ dạng tóc tôi thật thảm hại. Tôi đã định sẽ không ra khỏi nhà cho tới khi tóc mọc dài lại nhưng công việc ở cửa hàng của bác tôi thì không thể bỏ được. Thằng Lâm đã đi được, tôi thấy nó cởi bó bột ở chân rồi. Nó bảo tôi, vẫn cười không ngớt:

- Tao tính tới rủ mày đi đá bóng mà đi với đứa trông như mày tao ngại quá. Nhỡ có ai nhìn thấy thì mang tiếng chết.

Tôi lắc đầu:

- Hôm nay tao không đi được đâu, hay chiều thứ 6 nhé.

- Thứ 6 không được. Tới lượt Lâm lắc đầu.

Tôi ngạc nhiên, bình thường bảo đi đá bóng có bao giờ cái thằng này từ chối đâu. Lúc nào nó chả ưu tiên việc trở thành tiền đạo số một lên hàng đầu.

- Sao mày không đi được?

Lâm đưa mắt nhìn xung quanh cửa hàng một cái rồi chạy tới nói khẽ với tôi:

- Tao nói cho mày nghe nhé, ở cửa hàng của ông tao ấy, mới có một cô bé xinh cực. Thứ 6 tuần nào cũng đến thuê truyện. Tao phải ở đấy để còn gặp bạn ý.

Tôi ngán ngẩm. Cửa hàng thuê truyện tôi đi qua mấy lần, những đứa con gái đến đấy đa số đều là hạng mọt sách, à không, "mọt truyện" mới đúng. K
Trang:[<] 1,2,[3],4,5 [>]
Đến trang:
Chủ đề cùng chuyên mục :
Liên hệ. Hỗ trợ
01627821995Xuân Quyết
01648806080Hoài Nam
Bộ đếm online
U-ON
Hôm nay : 8
Tổng cộng : 18433 Free Backlink Exchange For Seo